Đêm Lạng Sơn - thơ Ngô Văn Cư

By Ngô Văn Cư

 

   ĐÊM LẠNG SƠN

 http://gxdaminh.net/tulieubaiviet/hinhanh/tulieu/minh-hoa/tothi.jpg

   Đến Lạng Sơn thức một đêm

Gió se se lạnh môi mềm mềm run

   Kỳ Cùng ngược lối nhớ nhung

Chợ Kỳ Lừa cũng thức cùng vọng phu

 

   Núi đồi trầm mặc vô ưu

Trăng rơi giọt nhớ hoang liêu bềnh bồng

   Tiếng chuông rơi giữa sắc không

Lời yêu rơi xuống nỗi lòng chơi vơi.

 

   Râm ran chuyện giữa cõi người

Sao yêu đến thế đất trời Lạng Sơn.

NVC

 

 

 

More...

Muộn màng - thơ Ngô Văn Cư

By Ngô Văn Cư

 

       MUỘN MÀNG

                        Kính hương hồn cha mẹ

 

 

      Ngẩng đầu lạy khoảng trời xanh

Cúi đầu lạy nấm đất thành thiên thu

      Tro tiền nhang khói mịt mù

Lặng trong tiếng nấc khóc người trăm năm

 

      Nhớ thương như khói đi vòng

Nỗi đau như đá nặng trong phận này

      Mây xa vương ánh mắt đầy

Giật mình mình đã trắng đầu mẹ cho

 

      Xưa qua sông mẹ làm đò

Đời mênh mông có bến bờ của cha

      Bây giờ lạy bóng ngày qua

Liêu xiêu vàng mã nhạt nhòa khói nhang

 

      Lạy trời lạy đất muộn màng

Mình con giữa chốn trần gian... nát lòng!

NVC

 

 

More...

Ngẫu hứng ngựa ô - thơ Ngô Văn Cư

By Ngô Văn Cư

/* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}

         NGẪU HỨNG NGỰA Ô

                                Ngựa như chim bay ngựa như tên bay…

                                                                                Thạch Thảo

 

Con ngựa ô đã khớp kiệu rồi

Đâu còn thể tung bờm nơi dặm liễu

Ngậm dây cương để lục lạc buồn nhịp điệu

Nhìn trời xanh mà ngẫn ngơ.

 

Chiếc roi bạc vút vào không khí bâng quơ

Cũng hằn vết bầm trong chiều bối rối

Vó ngựa dập dồn dập dồn chi vội

Để nao lòng điệp khúc về dinh!

 

Thèm nhẫn nha giữa đồng cỏ mông mênh

Lại bị khớp kiệu vàng roi bạc

Mắt che rồi! Thương những lần ngơ ngác

Bước kiêu kì  nằng nặng chuyện ngày xa.

 

Vó ngựa khua những âm sắc ngọc ngà

Mà nén tiếng thở dài thao thiết

Đành bóng ngựa như tên bay biền biệt

Mà tiếng hí vang còn vọng đến bây giờ!

NVC

(Rút trong tập ĐỢI NGÀY XƯA - nxb VĂN NGHỆ )

 

More...

Hỏi đáp - Ngô Văn Cư

By Ngô Văn Cư

HỎI ĐÁP

 

 

-      Vì sao chân ba chẳng đều nhau như chân bao người khác ? – Bởi một phần chân ba để lại chiến trường!

-       Chiến trường là gì hở ba? – Là nơi chỉ có bom rơi tang thương và chết chóc … là nơi ta giành từng tấc đất; là nơi kẻ thù dòm ngó nghênh ngang …

-        Tạo nên chi chiến trường khi chỉ cần hương hoa trên đường con đến lớp; lời giảng thầy cô chỉ có tình yêu dựng xây và sự sống  …? – Khi ta cần tồn tại và sinh sôi …

-        Chiến trường hôm nay ở đâu ? – Ở nơi cuộc sống bình yên; nơi cái chân gỗ của ba quen dần theo nhịp bước; nơi ba giành cho con những giấc ngủ an lành …

-         Con hiểu rồi chiến  trường là nơi ba sống đủ hai chân!

NVC

 

More...

Áp tai xuống đất - thơ Ngô Văn Cư

By Ngô Văn Cư

              ÁP TAI XUỐNG ĐẤT

 

 

st1:*{behavior:url(#ieooui) } /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}  
st1:*{behavior:url(#ieooui) } /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}

Chợt ta về với tuổi thơ ta

Hồn nhiên

Áp tai xuống đất

Nghe

Gió thổi về miền ký ức

Nơi những người  con trai con gái ra đi

Bậu cữa kẽo cà kẽo kẹt

Bóng mẹ mờ cùng bóng chiều hôm

Nhè nhẹ trong mạch ngầm của nước

Có giọt máu hồng lứa tuổi thanh niên.

 *

Áp tai xuống đất

Nghe

Lời của mây đùa với gió

Vọng âm âm lá cỏ cựa mình xanh

Loài giun dế quên đời ngái ngủ

Vang vang ca khúc hát gọi tình.

 *

Áp tai xuống đất

Rì rầm

Những lời đã quên của người đã khuất

Dự cảm cho ngày mai

Được mất

Biết bao điều không tính thiệt so hơn

Trong tiếng ầu ơ của mẹ

Tay cha thêm chai sần.

 *

Áp tai xuống đất

Ta lại về với tuổi thơ xưa.

NVC

More...

Thư gởi người vợ yêu - thơ Ngô Văn Cư

By Ngô Văn Cư

    THƯ GỞI NGƯỜI VỢ YÊU

                                                                           Viết cho ngày 27/7

 

Đã lâu rồi anh chưa thể về thăm

Dẫu quê nhà mẹ và em ngóng đợi

Hàng cau anh trồng chắc nay đã cỗi

Hơn ba chục năm rồi chứ ít ỏi gì đâu !

More...

Giới thiệu tập: Soi mình vào dáng quê - Như Anh

By Ngô Văn Cư

               

Cuối năm 2009 Ngô Văn Cư đã trình làng tập thơ “Soi mình vào dáng quê”. Tập thơ mỏng hình thức đẹp. Bìa và phụ bản do họa sĩ Ái Lan vẽ. Có tất cả 62 bài thơ đủ thể loại nhưng nội dung chủ đạo vẫn là cái dáng quê để tác giả soi mình.

More...

Tiếng chim quê hương - thơ Ngô Văn Cư

By Ngô Văn Cư

 

       TIẾNG CHIM QUÊ HƯƠNG

 

Làng tôi nhỏ nằm giữa vùng rừng núi

Xóm tôi nghèo dân gọi xóm Gò Đe

Nơi hẻo lánh không thiếu tiếng cười vui vẻ

Dù giá lạnh đêm đông nắng rát trưa hè.

 

Mỗi khi tiếng chim về

Nghe gióng giả tiếng đùa quen thuộc

- Bắt cô trói cột…

- Bắt cô trói cột…

Chim kêu từng đôi một

Cho tiếng cười xóm nhỏ vang xa

Bọn con trai ồn ào cười

Lũ nhóc con cứ nhại đi nhái lại

Riêng đỏ mặt là mấy cô con gái

Không thích đùa vì tiếng chim “Bắt cô…”

 

Ngày mùa ở quê tôi

Thường là những ngày khó nhọc

Chim lại kêu “khó khăn khắc phục”

Cánh con gái nghĩ rằng “Bắt cua bỏ đụt”

Và tiếng cười của các cô to hơn.

 

Tiếng chim của núi rừng

Cứ lảnh lót đùa vui thúc giục

- Bắt cô trói cột…

- Bắt cô trói cột…

Tiếng cười thêm vang xa râm ran

Khuyên nhau thì “khó khăn khắc phục”

Khó khăn thì “Bắt cua bỏ đụt”

Để ngày mai “ Hết cơn khổ cực”

Chim cùng người tính toán lo toan.

 

Tiếng chim từ rừng núi bạt ngàn

Về cánh đồng hóa ra gần gũi

Xóm tôi yêu tiếng chim như yêu cánh đồng

con suối…

Tôi gọi thầm là “Tiếng chim quê hương”

NVC

 

More...

Chưa phai - thơ Ngô Văn Cư

By Ngô Văn Cư

                             CHƯA PHAI

 

             Nhà tôi nằm giữa sườn đồi

Hoa sim tím suốt một thời ấu thơ

            Roi cha nhịp chữ i tờ

Lòng tôi in dấu đến giờ chưa phai.

NVC

 

More...

Họa thơ Trần Lãng Tử

By Ngô Văn Cư

Mấy hôm nay trang nhà có nick namhavh đưa vào một còm thơ họa thơ của Trần Lãng Tử thật ngộ nghĩnh vui… Người bạn để lại danh tính không rõ ràng ấy chắc có nhã ý mời họa ;nên NVC đã họa lại hai bài thơ của TLT. Hôm nay đưa lên trang chính mong TLT chín bỏ làm mười vì chưa xin phép tác giả!

LÁ MẶT LÁ TRÁI

(Họa thơ Trần Lãng Tử)

I

Vần vè ba chữ cũng nên thơ
Cũng được vênh vang ... thật chẳng ngờ
Uốn lưỡi cú diều nên nghiệp lớn
Luồn thân dê chó tiến ngon ơ
Trời văn chẳng để loài ăn bẩn
Đất võ nào dung kẻ sống dơ
Muối mặt làm càn quên bạn hữu
May còn mấy chữ gọi là thơ!

II
Huênh hoang huếch hoác ngỡ mình hay
Bỏ bạn bỏ bè mới xót thay
Lấc cấc lơ ngơ thân đã bại
Lem nhem luốc nhuốc mặt chưa dày
Trốn chui trốn nhủi tìm đường né
Lươn lẹo lập lờ tránh gió lay
Mặt dạn mặt dày lòng dạ sói
Trơn trơn tuột tuột chính quân này
Ngô Văn Cư

Bài xướng:

Lá mặt lá trái...

tranlangtu | 27 June 2010 12:14

Cũng gọi thi nhân cũng có thơ
Rêu xanh ngày nhạt có đâu ngờ
Ly bia bạn hữu cầm lơ láo
Điện thoại gian hùng ngó ất ơ
Chữ ký run run chưa ráo mực
Miệng mồm xoen xoét mãi còn dơ
Mới hay bạc tóc còn hai mặt
Có xứng thi nhân có xứng thơ?


II
Cứ ngỡ thơ hay người cũng hay
Ngờ đâu chữ nghĩa oái oăm thay
Khóc thơ nhễu nhão đôi dòng dãi
Cười lão lem nhem cái mặt dày
Bỏ bạn văn chương câu nghĩa khí
Tìm nơi dơi chuột thói thày lay
Làm người khó lắm cha ông dạy
Trơ tráo làm sao ở đất này?

Trần Lãng tử

 

Cái trống

Cái mặt căng căng vẻ lạnh lùng.
Óc đầu chẳng có ruột gan không!
Nên hư chẳng khỏi tay người khiến
Lớn nhỏ không qua ý kẻ dùng.
Có mắt không tròng nên nhục xác
Vô hồn lớn tiếng mới khòm lưng.
Nghe qua những tưởng vinh vang đó!
Tận mặt mới hay nỗi khốn cùng!
Thái Quốc Mưu

 

More...