THIẾU VÀ THỪA

By Ngô Văn Cư

   THIẾU VÀ THỪA

 http://i206.photobucket.com/albums/bb31/ladieubongg/khoa5moi589bm8.jpg

Vắng em thiếu hẳn tiếng cười

Lối quen thiếu tiếng chân người bâng khuâng

Anh vừa nhen nỗi nhớ nhung

Trời đêm một mảnh trăng suông cũng thừa.

NVC

More...

LAI LỊCH MỘT CÁI TÊN

By Ngô Văn Cư

         LAI LỊCH MỘT CÁI TÊN

http://images.yume.vn/blog/201104/29/1304076949_42236.jpg

Dẫu biết là tuổi không còn trẻ nữa và có cái tên khắc mộc Nguyễn Văn Hấn thật ấn tượng và đứng đầu một cơ quan danh giá ở địa phương nhưng ai cũng gọi ông ta trổng trổng một cách trịch thượng: “Hắn”! Việc xuất xứ cái tên Hắn cùng với việc quên cái tên cúng cơm diễn ra trong thời gian dài nhưng chắc chắn là do những bạn học cùng lớp với Hắn. Thôi thì từ đây về sau cứ gọi Hắn mọi người biết là gọi ai rồi!

More...

ĐÊM NGHE KHÚC ĐỘC HUYỀN

By Ngô Văn Cư

Ở trang blog của Nguyễn Quốc Khánh có bài thơ mời họa xin kéo về đây trưng cùng mời họa:

ĐÊM NGHE KHÚC ĐỘC HUYỀN

Đêm khuya rạo rực giấc mơ huyền
Tiếng nhạc phù trầm trỗi khúc riêng
Gõ nhịp mơ màng lòng lữ khách
Vút lời khắc khoải tiếng chim quyên
Một niềm ai oán như hờn phận
Mấy nỗi đoạn trường tựa tủi duyên
Trong đục miên man bờ ảo vọng
Nghe như bến nước ngóng con thuyền.
Ngô Văn Cư

Bài xướng:

ĐÊM NGHE KHÚC ĐỘC HUYỀN

Ai oán tàn khuya khúc Độc Huyền
Nỗi niềm lử khách nỗi niềm riêng?
Một dây nức nở lòng Cô- phụ
Chín khúc tơ vò lệ Đỗ- quyên
Sương lặng ngừng rơi như tủi phận
Dế im nén giọng ngẫm hờn duyên
Cung trầm cung bỗng bao nhiêu tiếng
Thương lái bên sông một bóng thuyền

Nguyễn Quốc Khánh

More...

Thơ Đường - họa vui

By Ngô Văn Cư

Trên trang http://nguyenxuan92.blogtiengviet.net/2011/04/28/car_ngar_ng tôi có họa bài thơ Đường mời họa của Xuân Tiến nay mang về treo ở trang nhà.

VỊNH CON NGỖNG

Dáng đi lúc lắc giữa sân nhà
Rồi lại hăm he cắn rách da
Có lúc hung hăng xua lũ trẻ
Đôi khi đủng đỉnh nép chân bà
Đầu giương nghểu nghện dằn không xuống
Cổ rụt sun sun kéo chẳng ra
Đi đứng nghênh ngang như tướng soái
Mà khi sơ sẩy cũng xuê xoa.

NVC

Bài xướng:

Cổ Ngỗng

Ngó ngó xem xem chú ngỗng nhà
Cổ dài ngoằng ngoẳng chỉ lông da.
Giương lên ngúc ngắc - thôi xin chú!
Rụt lại co ro - chán bỏ bà!
Mào đỏ - hung hăng đầu muốn rúc?
Chân dài - lớp tớp máu xông ra!
Coi chừng nhủi nhủi nhằm hang chuột
Nó khép cho. Nằm đó xuýt xoa!!!

Xuân Tiến

More...

CÒN TRONG LẶNG THINH

By Ngô Văn Cư

CÒN TRONG LẶNG THINH

 http://t1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQLVXSeYld6AZokNxc6As-KBHkv4n6_gZoyjpus1stRXBTC_nD-2Q

Bỗng nhiên

Vu vơ trời cao đất rộng

Gió thổi trưa buồn

Mây trôi chiều nhớ.

 

Ngọt ngào nụ hôn trao nhau

Có điều gì cồn cào trên môi.

 

Những đêm dài thao thức

Nghe tiếng dế mèn háo hức

Con mèo hoang hừng hực lửa yêu thương.

 

Bỗng nhiên

Cành hồng rung rinh

Nụ hoa vừa hé.

 

Anh vẫn chưa nói lời nào với em

Sao em cũng không nói

 

Đừng như

Đời

Vô ngôn.

NVC

More...

HỌP KHÔNG BIÊN BẢN

By Ngô Văn Cư

HỌP KHÔNG BIÊN BẢN

http://3.bp.blogspot.com/_7j_Vu8V8OE4/SGIIF9i3HdI/AAAAAAAAAsQ/so-6GN2jiGg/s400/hopnhom.jpg

Ngồi một mình trong phòng đợi đến giờ họp lãnh đạo nghĩ đến chuyện lá đơn thầy Bình vẫn còn thấy tấm tức buộc miệng nói thành tiếng:
-Chó má thật! Chuyện chẳng ra đâu vào đâu…
Rồi tự thấy mình vô lý bỏ dở câu nói lại nghĩ đến lá đơn… vẫn là chuyện lá đơn! Quái lạ ông muốn vứt nó ra khỏi đầu nhưng nó lại bám riết lấy không tha dai dẳng…
***

More...

ĐANG ĐÊM CHỢT NGHĨ

By Ngô Văn Cư

ĐANG ĐÊM CHỢT NGHĨ

(Thể lộng vĩ)

 

Thâu đêm chợt nghĩ chẳng thêm đâu

Đầu nhức lòng đau bởi đức nhầu

Lối mộng năm nào chưa lộng mối

Cầu mơ ngày ấy đã cơ mầu

Trẻ vang sự nghiệp như trang vẽ

Trời thách công danh vẫn trách thời

Há đổi niềm tin nên hối đã…

Đâu thêm! Dẫu đợi suốt đêm thâu!

NVC

http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSkvCw0-wkM3pKgXBtIAWsCmfH0-JtE2isx-JSYIIProGFKioow

Cảm nhận của anh Bảy Thi

Rày hăng chữ nghĩa thế rằng hay
Cay cú vần gieo cũng cú cay
Mỗi bó đường thi chưa bỏ mối
Vài bao vần tứ ấy vào “bai”

Thế thời nghịch cảnh nên thời thế
Đời mộng tình duyên mãi động mời
Hễ đứng niềm tin là hứng để
Đầy vơi! Bọc quấn vẫn đời vây

BT

More...

THÁNG TƯ

By Ngô Văn Cư

        THÁNG TƯ

http://farm4.static.flickr.com/3426/3258368303_fd58d1593c.jpg


Tiễn tôi bạn tặng chậu mai
Cành xinh lá đẹp giấu vài cánh hoa
Biết rằng xuân đã lùi xa
Mà lòng ta với lòng ta rộn ràng.

NVC

More...

ĐÃ ĐỜI

By Ngô Văn Cư

 

       ĐÃ ĐỜI

 

Chợt đâu

Chiếc lá còn xanh

Rơi vào cốc rượu

Tan tành cuộc chơi

Xác thân bè bạn rã rời

Và ta một trận đã đời tóc râu.

NVC

alt

alt

More...

NHỮNG BÀI HỌC KHÓ QUÊN

By Ngô Văn Cư

NHỮNG BÀI HỌC KHÓ QUÊN

alt

Nơi mẹ sinh con có dòng sông trong mát

Có cánh đồng thăm thẳm cánh cò bay

Có chàng Lía đi về trong tiếng hát

Ngọt nước Trường Sơn mặn biển Thái Bình.

 

Buổi đầu tiên con ôm vở đến trường

Mang luôn cả cánh đồng đến lớp

Nét bút chưa quen vẽ những hình thân thuộc

Trang vở ngoằn ngòeo những tưởng tượng thân thương.

 

Bài trong sách vở học hoài sao khó nhớ

Lại nhớ rất nhiều và nhớ rất lâu

Chuyện thầy kể bông lau ra trận

Đinh Bộ Lĩnh thuở nào cũng cưởi lưng trâu.

 

Rất khó quên là bài học vỡ lòng

Trang sử đầu đã biết đất Thăng Long

Sóng Bạch Đằng theo dấu chân Phù Đổng

Bài Hịch Cần Vương còn vang vọng non sông.

 

Nghe bài “Bình Ngô” tim ta cháy bỏng

Nghe “phú Tây Hồ” ngẫm ngợi dáng thủ đô

Nghe truyện Nguyễn Du thương người dân nô lệ

Kháng chiến gian nan nghe tiếng Bác Hồ…

 

Nơi mẹ sinh con có Trường Sơn làm điểm tựa

Nơi Quang Trung chọn người lính đầu tiên

Con thuộc lòng bao trang lịch sử

Thuộc những dấu chân về khắp mọi miền…

 

Bài học khó quên không học nhiều vẫn nhớ…

NVC

 

 

More...